Ông bố sững sờ khi gã đàn ông kia bảo với con gái mình: "Lại đây chiều anh thêm hiệp nữa đi, vẫn thòm thèm đây này, 2 hiệp đã là gì đâu chứ".

Ngày Thư lên Hà Nội học bố mẹ cô vừa mừng vừa lo. Mừng vì ở miền quê nghèo quanh năm chân lấm tay bùn ấy, đỗ được đại học là 1 kì tích, lo vì ở chốn thị thành sợ con không quen, sợ cám dỗ và ti tỉ điều khác sẽ khiến con sợ hãi.

Nhưng lúc đó Thư vui vẻ trấn an bố mẹ: “Bao người họ lên thành phố họ học được, họ thích nghi thì con cũng sẽ làm được thôi bố mẹ yên tâm”. Vậy là cô khăn gói ra đi, thời gian đầu mọi thứ thực sự hơi lạ lẫm với Thư nhưng dần dần cô đã quen.

(Ảnh minh họa)

2 năm đầu với số tiền ít ỏi bố mẹ gửi cho cô không đủ để cô trang trải cuộc sống Thư ở kí túc 1 buổi đi học 1 buổi đi làm thêm. Từ ngày lên thành phố Thư càng thay da đổi thịt nhìn cô ngày 1 trắng trẻo phổng phao hơn. Thư đi làm ở nhà hàng có biết bao người dòm ngó ngỏ ý tán tỉnh. Ban đầu cô còn ngại ngùng nhưng dần dần bị đồng tiền cám dỗ, Thư chấp nhận ngồi vào đùi họ, mớm thức ăn thậm chí còn vuốt ve để khách thích.

Rồi cô bắt đầu biết làm điệu, mua quần áo đẹp lẫn son phấn. Thư chuyển ra khỏi kí túc và thuê phòng riêng để ở, bị cám giỗ bởi đồng tiền Thư càng ngày càng thay đổi. Cô không còn là cô gái ngây thơ non nớt như ngày nào nữa.

Đến năm 3 Thư gọi về bảo bố mẹ không cần gửi tiền lên cho mình nữa. Thấy vậy vài lần bố cô lên xem cô ăn ở học hành thế nào, thấy con gái chăm chỉ đi làm lương lại khá nên bố cũng đỡ lo. Hồi đó Thư bảo với bố:

– Con đi làm ở nhà hàng được hơn 2 năm rồi, anh chị chủ lại quý mến nên tăng lương cho con bố à. 1 tháng con cũng được 3 triệu nên bố mẹ không phải chắt góp gửi tiền cho con nữa đâu. Bố cứ để đó mà lo cho em.

– Nhưng con cũng phải giữ gìn sức khỏe và lo học hành con nhé.

– Dạ con biết rồi bố yên tâm ạ.

Bố cô yên tâm ra về, ông nào biết giờ Thư không còn ngoan hiền như trước vì tiền mà cô bất chấp làm nhiều điều trong đó có cả việc lên giường với trai. Thư trở thành gái gọi cao cấp cho nhà hàng nơi cô làm, thỉnh thoảng khách quen gọi cô đi nhà nghỉ sau giờ làm cô cũng đồng ý.

1 lần thấy tức ngực bố Thư định lên thành phố thăm khám rồi thăm con gái luôn. Nhưng lần này ông cô tình không bao trước để gây bất ngờ cho cô. 6 giờ sáng ông bắt xe ôm đến chỗ cô con gái ở, sợ con đi làm về khuya mệt nên ông ngồi chờ trước cửa để cô ngủ thêm.

Ai dè ngồi được 15 phút thì ông nghe tiếng lục cục trong phòng, bố Thư mừng rỡ vì con gái đã dậy nào ngờ khi đưa tay lên chưa kịp gõ cửa thì ông đã chết sững khi giọng con vang ra:

– 1 nháy 500, 2 nháy 1 triệu, đêm qua anh hành em cả đêm rồi giờ trả tiền đi để em còn đi gặp bạn.

– Từ từ đã, làm nốt 1 nháy nữa anh đưa tiền luôn thể.

– Thôi em mệt rồi để hôm khác, mấy nay đi khách suốt chả còn chút sức nào.

– Tụt cả hứng, thế bao giờ anh lại có thể gọi em phục vụ đây.

– Để 2 hôm nữa đi, vì đợt này em còn bận thi lại, nợ nhiều môn quá rồi.

Mỗi câu nói như 1 nhát dao đâm vào tim người bố già. Ông bủn rủn:

– Trời đất ơi, nó bảo nó đi làm thêm là đi làm cái nghề dơ bẩn này ư?

(Ảnh minh họa)

Ông bắt đầu thấy không thở nổi, ông đập mạnh vào cửa phòng Thư tức tối đi ra:

– Điên à, sáng ra đã đập cửa ầm ầm, ai đấy.

Cô bực dọc mở cửa ra thì chết sững khi thấy bố mình nằm ôm ngực ở cửa:

– Ôi bố, sao bố lại ở đây. Bố bị làm sao thế này, bố ơi.

Cô hốt hoảng nhờ người đưa bố vào viện, chiều đến ông mới tỉnh lại. Nhìn thấy con gái ông cay đắng:

Mày là đứa mất dạy, tao cho mày ăn học để mày hư đốn thế à.

– Bố ơi con sai rồi con xin lỗi. Con không dám nữa đâu, bố bình tĩnh đi kẻo ảnh hưởng sức khỏe. Con xin lỗi bố.

Bố cô khóc, cô cũng khóc. Thư cũng đâu muốn làm cái nghề bẩn thỉu đó nhưng cô đã không gạt bỏ được cám giỗ của đồng tiền và đánh mất mình. Đôi lúc cô tự nhủ giá mà gia đình cô giàu có hơn cô đã không phải làm chuyện đó. Còn bố cô, từ ngay đó ông không còn sống vui vẻ được nữa, ông giận con giận cả chính mình. Tại ông không chu cấp cho con được nhiều tiền nên con bé mới đổ đốn như vậy.

Sinh viên nghèo bây giờ như Thư đâu có ít, nhưng cũng đầy người dù giấy rách vẫn giữ lấy lề đấy thôi. Vậy nên đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, tất cả là do mình mà thôi, nếu ai đã lạc lối thì tốt nhất nên dừng lại. Đừng để sau này phải ân hận vì lúc đó e là đã quá muộn màng.

Nguồn: