”Không thể thốt lên lời khi đi vào Mường lát . Thằng bé đáng thương tội nghiệp , trần chuồng trong cái lạnh giá bị liệt hai chân không có bạn phải chơi với đất cát một mình. Mình thương nó cho nó đc mỗi quả cam mà cảm giác như xé lòng, giá như ai đó chữa cho bé cái chân để có thể đi như mọi đứa trẻ bình thường chạy nhảy vui đùa . Tất cả chỉ vì cái nghèo mà thôi……..”

Nhìn khoảnh khắc em ấy nhoẻn miệng cười mà chẳng thể nào thấy vui.. Cuộc đời thực sự còn nhiều hoàn cảnh quá :(((